Tôi là một dev lưng chừng đồi.
Không quá tệ… nhưng cũng chẳng đủ giỏi để được gọi là xuất sắc.
Ngày mới ra trường, tôi khá may mắn.
Đi phỏng vấn ở đâu cũng pass.
Mọi thứ đến tương đối dễ dàng.
Rồi tôi chọn một nơi, ở lại, cống hiến, làm việc như thể mình sẽ gắn bó rất lâu.
Thời gian trôi qua.
Ngành thay đổi.
AI xuất hiện.
Công cụ mạnh hơn.
Những bạn trẻ bước vào thị trường với tốc độ và sự tự tin đáng nể.
Còn tôi thì bắt đầu tự hỏi:
Mình là ai trong cái thị trường này?
Và mình đang đứng ở đâu?
Kỹ năng chuyên môn?
Ổn.
Chứng chỉ?
Có thể ôn thêm.
AWS hay vài thứ khác, không phải là không làm được.
Nhưng mỗi lần nghĩ tới phỏng vấn bằng tiếng Anh…
Tôi im lặng.
Nó giống như đường cao tốc Hà Nội – Hải Phòng giờ cao điểm vậy.
Đoạn đầu chạy rất mượt.
Xe lao đi băng băng.
Nhưng đến gần nút giao cuối cùng, nơi mở ra một con đường lớn hơn…
Mọi thứ khựng lại.
Cái nút giao đó với tôi chính là English speaking skill.
Bao nhiêu công sức, bao nhiêu chứng chỉ, bao nhiêu năm kinh nghiệm…
Nếu không qua được đoạn đó,
thì vẫn chỉ là đang chạy trong một vòng giới hạn.
Chứng chỉ chỉ giúp mở rộng làn đường.
Ngoại ngữ mới là tấm vé ra khỏi khu vực.
Tôi nói điều này không phải để dạy ai.
Mà để nhắc chính mình.
Học ngoại ngữ đi.
Không phải để cho oai.
Mà để những gì mình đã tích lũy có cơ hội bay xa hơn.
Thế thôi.
Cố lên.


